|
Chùm tranh của Hoạ sỹ
Lê Bá Dũng

Chờ (Sơn đầu 1998)

Giấc mơ (Sơn dầu 1991)

Du xuân (Sơn dầu 1997)

Mùa
Xuân vĩnh cửu (Phấn màu 1993) 
Trầm
tư (Ứơn dầu 1999)
|
Kertész Imre & Koltai Lajos
Không số
phận
(Phỏng vấn nhà văn Kertêsz Imre và đạo diễn Koltai Lajos
về việc chuyển thể và dựng thành phim tiểu thuyết Không số
phận -Nobel 2002)
Nhân loại chưa bao giờ
rũ bỏ Holocaust
Kertész Imre
Sau khi cuốn tiểu thuyết của ông ra đời -từ
những năm 70- không ai tìm ông với ý định chuyển nó thành
phim?
Ngược lại
thì có! Nó đã được coi là không tồn tại, hoặc mọi người chỉ
biết lơ mơ về nó. Năm 1975, sau khi được phát hành, lập tức nó
cũng biến mất khỏi các hiệu sách.Và tôi, người không hiểu biết
chút gì về công việc xuất bản, tôi lại cứ nghĩ là người ta đã
mua hết. Thời ấy, cuốn sách in với số lượng được coi là khổng
lồ, 5000 cuốn, tôi cứ nghĩ thành công của nó thật kinh khủng.
Vì bản thân tôi cũng không thể nào tìm ra một cuốn để tặng bạn
bè -sau khi tìm hết chỗ nọ đến chỗ kia- cuối cùng người ta bảo
tôi hãy vào kho xem thử. Trong kho, Không số phận được
chất cao như núi. Rồi năm tháng trôi đi, có lần một người bạn
bảo tôi, ở chợ giời Teleki có thể mua được nó với giá gấp đôi.
Không số
phận chắc chắn đã làm một cuộc phiêu lưu trước khi đến tay
nhà đạo diễn Koltai Lajos...
Tôi không
hiểu ai đã nghĩ ra sáng kiến dựng phim từ Không số phận,
nhưng ngay từ đầu đã có đạo diễn Barbalis Peter -đúng hơn là
hãng Magic Media- trong chuyện này. Nhưng vì một hãng Ðức tài
trợ phần lớn, nên cuốn sách cũng là của họ. Họ hỏi tôi có muốn
chuyển cuốn sách thành kịch bản phim không, nhưng tôi bảo
không không, tôi không muốn nghe chuyện này, các anh muốn làm
gì với nó thì làm. Thế là họ đưa cho một tác giả viết kịch bản
lành nghề người Anh, và khi tôi được đọc kịch bản ấy...Thật
hãi hùng! Thật là tai hoạ! Có thể thấy
ngay người viết không hiểu chút gì về tác phẩm. Kịch bản bắt
đầu bằng một ngài với chiếc mũ đen rộng vành, ngồi trong xe
hơi -một ngài có thể là nghệ sỹ dương cầm hoặc vĩ cầm nổi tiếng
thế giới, đại loại như thế -xe chạy trên cầu Margit, và ngài
đó bắt đầu hồi tưởng...Những điều hồi tưởng hoàn toàn không có
trong sách, tác giả bịa ra một đống sự việc đã diễn ra ở
Budapest. Nhưng điều đó chưa quan trọng, mà ngay từ trang đầu
tiên nó đã đi ngược lại với kết cấu của câu chuyện. Thực ra
bản chất của Không số phận chính xác là một con đường
thẳng tắp, chỉ ra sự nô lệ không phải là thứ con người tự mình
đặt ra cho mình theo thời gian, với ý muốn, và như vậy những
hồi tưởng cũng bị cắt đoạn, bị ngắt ra. Nhân vật của Không
số phận bắt buộc phải sống trong khoảng thời gian người
khác sắp đặt cho mình, từ giây nọ sang giây kia, từ giờ nọ
sang giờ kia, tháng nọ sang tháng kia, và khoảng thời gian này
thật khủng khiếp. Ðây là một trong những yếu tố cơ bản, và quyết
định của cuốn tiểu thuyết, điều mà Koltai Lajos lập tức nhìn
ra và cảm nhận, vậy mà trong kịch bản phim được viết của tác
giả người Anh đến một khái niệm cũng không có. May mắn là tôi
ký một bản quyền tác giả gì đấy, và tôi cũng đành gò mình vào
việc chuyển kịch bản, nếu không làm khác được. Nhưng tôi cảm
thấy kém cỏi nếu làm một mình, vì vậy tôi ngỏ lời với nhà văn
Spiro Gyorgy, bạn tôi là hãy giúp tôi với. Bản thân Spiro với
con mắt sắc bén của nhà lý luận sân khấu, với sự nắm vững toàn
bộ tác phẩm quả thật đã giúp tôi không ít.
Giới
phim ảnh một thời gian dài đều tưởng đạo diễn Szasz Janos sẽ
đạo diễn phim này...
Trong
thực tế đúng như vậy, nhưng rồi sau đó ông ta đã từ chối. Ông
ấy đến chỗ Spielberg,
người mà tôi không thích tẹo nào, bởi vì cái cách nghĩ của
Spielberg trái ngược hẳn với những điều tôi làm. Chẳng hạn bộ
phim"Bản danh sách của Schindler" -đối với một kẻ đã từng biết
rất rõ cái gì đã xảy ra như tôi- là một bộ phim hoàn toàn sai.
Sai vì đã mô tả hiện tượng Holocaust như một chiến tích của
nhân loại, trong khi thực ra nhân loại chưa bao giờ giũ bỏ được
nỗi ám ảnh của nó. Ðiểm xuất phát giả dối, toàn bộ phim là sự
giả dối. Tôi biết nó đạt thành công lớn, thu hút được nhiều
lớp người trẻ tuổi vào rạp...nhưng dù sao vẫn là một bộ phim
giả dối và rẻ tiền.
Ông
cũng có ý kiến như vậy về sự hoạt động của quỹ Soah do
Spielberg thành lập?
Chị hãy
xem, người ta phỏng vấn những người sống sót, những người
giống hệt nhau, và chả nói lên sự thật nào mới hơn. Năm trăm
bà lão cùng nói đúng một điều: Họ bắt chúng tôi đi, đẩy lên
tàu, chúng tôi đói, chúng tôi khát, chúng tôi bị lùa xuống, lũ
chó sủa và xông vào chúng tôi -nhưng mà những điều này chúng
ta đều biết cả rồi. Hoặc những ông già bị tra tấn thì nhớ lại
những nơi công cộng. Tôi kính trọng, tôi tôn trọng những người
sống sót, vì tôi cũng là người như thế. Nghĩa là điều tôi kể
ra cũng không có gì ghê gớm, nhưng nếu muốn được sự đồng cảm
của đám đông, thì cần phải lôi một cái gì đó hoàn toàn là sự
thật ra. Không cần thiết đến năm trăm người, một người cũng
đủ. Khi Miller, một kẻ sống sót của đội cận vệ Sonder lên tiếng
trong bộ phim Soah của Claude Lanzman, những cặp mắt có ở đấy
đều ướt đẫm, cho dù mỗi anh ta là ráo hoảnh. Hoặc giáo sư
Hilberg, người đã tìm ra những tuyến đường của bọn phát xít,
thì kể lại với vẻ lạnh lùng như băng là chúng đã giả tảng
chuyển hàng cho những đoàn du lịch, để những văn phòng du
lịch trả tiền chuyên chở cho bọn SS như thế nào, ví dụ từ
Thesszaloniki đến Auchwitz - đấy, mọi người cần phải xem những
cái đấy, chứ không phải xem Spielberg. Có rất nhiều phim đã
thử miêu tả lại các trại tập trung, nhưng tôi nhớ có rất ít
phim đáng tin cậy. Khoảng những năm 45-46 tôi có xem bộ phim
của một nữ đạo diễn Balan. Những hình ảnh đầu tiên của phim
quả là sửng sốt. Ðấy là trại tù nhân nữ ở Birkenau: trời mưa.mới
mờ sáng, đám nữ tù nhân đứng run lẩy bẩy và mệt mỏi, đến nỗi
họ từ từ lắc lư nghiêng ngả từ phía trước ra phía sau...Thật
là khủng khiếp.Và đúng làm sao. Trong khi đó sau hàng rào giây
thép gai, những người tù của trại Auschwitz lại chào một ông
Schindler mặc thường phục: Hello!chào thủ trưởng!
-Thật nực cười. Ðiều quan trọng nhất là người ta không hiểu
toàn bộ có ý nghĩa gì đối với lịch sử nhân loại.
Ðạo
diễn Koltai Lajos sẽ được quyền tự do đến mức nào khi chuyển
Không số phận thành phim?
Chị hãy
xem, phim là công việc của đạo diễn, nhà văn chỉ có mỗi một
việc là nghe theo ý muốn của đạo diễn, người được hoàn toàn
tin cậy. Cái mà tôi làm là chuyển thể thành kịch bản phim,
kịch bản này chính là một cái sec chưa điền, trên cơ sở của nó
đạo diễn muốn làm gì thì làm. Lajos sẽ bảo tôi trường hợp nào
cần thay đổi trong kịch bản, cần phải có những đoạn đối thoại
nào mà anh ta nghĩ ra. Rốt cuộc thì một bộ phim hoàn toàn khác
một tác phẩm văn học. Khi đọc tiểu thuyết, chúng ta cứ tưởng đang
nói đến một nhân vật sống nào đó, hoàn toàn nhầm. Nhân vật ấy
chỉ là ngôn ngữ, không là gì khác. Không có khuôn mặt, không
chuyển động, không nhạc, chúng ta không nhìn thấy họ trong các
cảnh.
Nhưng lời văn có thể gợi hình ảnh trong trí tưởng
tượng. Ông không sợ phải đối mặt với những hình ảnh cụ thể
hoàn toàn khác dưới hình thức phim sắp ra đời?
Tôi không
hề sợ. Tôi đợi với một sự hồi hộp và đầy hứng thú. Ngay việc
chuyển thể kịch bản phim đối với tôi cũng đầy hứng thú. Nhưng
sau ngần ấy thử nghiệm, chưa chắc tôi đã chuyển thể được, nếu
cuốn sách không rơi vào tay Lajos, và anh ấy đòi làm bằng mọi
giá. Nhà văn có thể viết được một cuốn sách, nhưng chỉ có thể
chuyển nó thành kich bản, nếu có một người để mắt tới nó.
Trong trường hợp này, Lajos đã để mắt tới tôi. Ngoài ra đối
với tôi việc chuyển thể kịch bản -vì khác với việc viết một
cuốn sách- nhiều lĩnh vực khác cũng bị đụng đến.Trong tiểu
thuyết tôi cần phải bước qua mọi cái riêng tư một cách khắt
khe nhất. Nhưng trong kịch bản có thể nhớ lại những mẩu vặt
vãnh nhất, để phim nhiều hình ảnh hơn.
Chân thành mà nói, như một bạn đọc, tôi cảm
thấy dựng phim cuốn tiểu thuyết này là một công việc tuyệt
vọng.
Chúng ta
hãy tin tưởng ở Koltai Lajos. Không còn nghi ngờ gì, chắc chắn
cần phải sử dụng một kiểu phân tích nào đấy, mà Lajos sẽ biết.
Một phần
của sự "mạo hiểm"này chính vì đây là cuốn phim đầu tay do
Koltai Lajos đạo diễn?
Nhiều người
đã hỏi thế, còn tôi luôn luôn trả lời, là trước cuốn Không
số phận tôi chưa hề viết tiểu thuyết, đấy là cuốn tiểu
thuyết đầu tay của tôi.
Ông sẽ
có mặt ở trường quay chứ?
Tôi sẵn lòng giúp đỡ một số công việc nào đấy.
Chẳng hạn chọn diễn viên, chọn công cụ, chọn cảnh. Chị biết
đấy, các vật dụng cũng rất quan trọng. Chẳng hạn một cái
Chaika trông như thế nào, một đôi guốc gỗ, một chỗ nằm...
Phim sẽ mang lại ấn tượng gì trong tư tưởng
chung của dân chúng Hungari về hồi ức Holocaust?
Trong xã
hội Hungari tuyệt đối không tồn tại cái gọi là ý thức hệ
Holocaust, đơn giản nó đã bị đánh bật khỏi ý thức hệ chung.
Tôi không nhìn thấy trong hiệu sách những cuốn sách cơ bản có
liên quan đến vấn đề này, ví dụ cuốn đã nêu trên của giáo sư
Hilberg, cuốn Sự tàn sát người Do Thái ở Châu Âu, hoặc
nhiều cuốn khác nữa. Ngược lại người ta lại cho xuất bản lần
lượt những cuốn có thiện chí với phát xít.
Nhưng
bộ phim Vị của nắng mặt trời do
Szabó István đạo diễn cũng là một tiếng xuýt xoa của giới trí
thức đấy chứ?
Tôi có cảm giác, một phần đáng kể của dư luận
chung sẵn sàng đối mặt với sự thật của lịch sử Hungari. Nhưng
đối với các đảng phái chính trị, chưa bao giờ có một cơ hội
thuận lợi để làm việc này. Từ ngày thay đổi thể chế chính trị
ở nước ta, chưa hề có một nhà chính trị nào dám bắt đầu bằng
việc, nào hãy thử xem xét cái gì đã xảy ra vào năm 1944 ở
Hungari.
Trong
ý nghĩa này, cuốn tiểu thuyết và bộ phim sắp được hình thành,
có thể sẽ là một hòn đá...
Vâng, nhưng
chúng ta đừng quên rằng, đây không phải là một phim lịch sử.
Và tác phẩm cũng không hề nằm trong loại văn học thường được
gọi là văn học chống phát xít. Không số phận là câu
chuyện của một người trẻ tuổi, người thử bằng thế giới nội tâm
của mình, bằng cách riêng của mình, biến cái phi lý của thế
giới thành cái của mình. Sự phi lý này được chấp nhận như một
sự hợp lý, để thử thích ứng với nó và được sống sót.
Viễn cảnh của chúng ta
không có gì tươi sáng
Koltai Lajos
Như bộ phim đầu tiên đặc biệt của Koltai Lajos,
vị trí của nó không nằm trong thế thuận lợi, bởi vì những tác
phẩm nổi tiếng thường không được chuyển thể phù hợp ngang tầm
của nó. Còn những cái bẫy về đề tài Holocaust ngay nhiều nhà
đạo diễn lừng danh cũng không thoát khỏi. Hơn nữa vì giải
Nobel, nên sự chú ý hoàn toàn của các hãng media chắc chắn sẽ
gây nhiều phiền toái cho ông?
Ðiều quan
trọng nhất mà tôi và Kertêsz Imre đã thoả thuận, đây sẽ là một
câu chuyện bằng phẳng. Sẽ không có những điểm gay cấn, không
có những đụng độ, những tái hiện giật gân, mà chúng toi sẽ chỉ
đi tiếp một cách bướng bỉnh.Với điều này tất nhiên một số ảnh
hưởng sẽ bắt buộc phải từ bỏ.
Nhưng người
xem đã quen với việc từ từ sẽ đi tới điểm đỉnh...
Tất nhiên sẽ có những cái đó, nhưng trong bộ
phim này những gì quan trọng nhất sẽ xảy ra bên trong của sự
việc. Chúng tôi nhất trí với nhau, sẽ theo sát sự chuyển động
của tâm hồn nhân vật.
Có thể
biết ai sẽ là Gyuri, nhân vật chính 15 tuổi của tác phẩm hay
chưa?
Tôi chưa
tìm thấy chú bé này, có thể đến phút cuối cùng tôi cũng chẳng
tìm ra. Nhưng nếu có tìm thấy, tôi chả dại cho chú ra ánh sáng
của công luận. Bởi vì tôi sợ trong"vụ"đặc biệt này, cũng như
tác phẩm Không số phận -ai cũng có ý kiến, ai cũng tham
gia- tôi sợ rằng chú bé ấy sẽ không một phút được yên ổn. Thực
ra tôi đang đi tìm một cái nhìn, một ánh mắt, để tôi tin rằng
chú ta chẳng mấy chốc sẽ thành người lớn, người hiểu biết, mặc
dù chưa đến tuổi. Gyuri bắt buộc phải tìm hiểu thế giới xung
quanh với quá sức của mình, và mọi giá phải hiểu cho được,
trái ngược với một trạng thái cơ thể ngày càng suy sụp. Tôi
chờ đợi một cái nhìn trong trắng, để có thể tin được một câu
chuyện khủng khiếp.
Tiểu thuyết được viết bằng ngôi thứ nhất đại
từ nhân xưng. Còn trong phim từ góc độ chủ quan, sự thích nghi
theo quá trình có phù hợp hay không, điều này có vẻ phi lý.
Bằng cách
nào cũng không được phép sa vào góc độ con mắt nhìn của một đứa
trẻ vì điều này có vẻ dễ dàng và có tác dụng hơn, nhưng đã quá
nhiều rồi. Như vậy, chúng ta luôn luôn phải bước ra khỏi góc
độ ấy, để nhìn thẳng với khuôn mặt vẫn nhìn chúng ta ngay từ
đầu. Tất nhiên sẽ có nhiều nét chủ quan, thậm chí phải có lời
dẫn chuyện nữa, vì đây là một câu chuyện được kể ra từ nội tâm.
Một câu chuyện, trong đó -điều này tôi học được từ Kertêsz
Imre- quan trọng không phải là những con chó sói đã đến. Và
quan trọng không phải là những con người đã bị cắn xé. Mà quan
trọng là cứ phải ở lại đấy, cần phải chịu đựng sự nô lệ cũng
với tất cả sự chán chường của nó. Theo tôi người ta chưa nói
nhiều đến một trong những điều khủng khiếp nhất của cuộc sống
trong trại tập trung là sự chán chường.
Và tất
cả những điều ấy sẽ được sáng tạo ra trong các cảnh?
Vâng.
Trong phim sẽ có những khoảnh khắc nhân vật không có gì để làm.
Khi không có gì để làm ngoài việc nhìn một buổi hoàng hôn, lúc
mặt trời lặn. Cảnh này thật là đẹp. Tôi muốn những cái đẹp được
nhận ra sẽ xuất hiện trong phim nữa. Nhưng màu sắc sẽ có những
giá trị khác, cái nóng của mặt trời cũng khác. Trong tiểu thuyết
có một đoạn thật bất ngờ, khi chú bé ở cuối truyện cảm thấy
nhớ trại, trong một chừng mực nhất định nào đấy. Một lần tôi
đã quan sát mặt trời chiếu vào gian phòng của tôi, và tôi
không hiểu tại sao lại có thể đẹp đến thế, trong khi ở đó
không có chỗ cho cái đẹp. Tôi muốn quay bộ phim này phần lớn
trong mùa thu, vì tôi muốn giới thiệu Buchenwald, nơi mà sau
này, chỗ trại tập trung cũ là một cánh rừng đẹp tuyệt vời. Và
tôi muốn bay thật lâu trên cánh rừng đó, để đừng tin rằng
thiên nhiên lại tự nó đẻ ra một trại giam như thế. Một cánh
rừng chẳng hạn đã từng là nơi dạo chơi ưa thích của Goethe,
bởi vì Weimar cũng gần đấy. Sau đó tôi muốn giới thiệu, ngoài
trại tập trung ra thế giới cũng bị huỷ diệt, rằng Châu Âu với
tất cả những giá trị của nó đồng thời không còn tồn tại nữa.
Trong bộ phim Vị của nắng mặt trời chúng tôi cũng đã
từng nói về điều này.
Như
vậy những tình tiết trong phim sẽ diễn biến tiếp tục so với
tình tiết của tác phẩm?
Ðúng thế.
Sau khi quân đồng minh Mỹ giải phóng trại, họ bảo chú bé hãy
rời khỏi Châu Âu, vì Châu Âu đã mất. Nhưng chú trở về nhà,
quay lại cái ổ chuột của mình. Cần phải đưa lên màn ảnh điều
này, là chúng ta đã như thế đó, chúng ta đã lê từng bước trở
về cái không còn gì của mình. Kết thúc của phim sẽ là một kết
thúc toàn diện, mà Kertêsz Imre đã có nhã ý viết tặng chúng
ta. Bởi vì các trại tập trung đã được giải phóng, câu chuyện
của chú bé kết thúc, nhưng ngay lập tức một câu chuyện khác
bắt đầu. Xuất hiện một bè lũ người khác, với những công việc
của họ. Châu Âu bị xé ra từng mảnh với những hướng gió thổi
khác nhau. Và sự điên rồ không đợi kỳ chuyển tiếp này của nó
đã bị một số người sở hữu hoá.
Kertêsz Imre có nhiệm vụ gì trong bộ phim này, và thực ra ông
ấy có nhiệm vụ hay không?
Imre coi
phim là một thể loại khác. "Tôi trao tiểu thuyết cho anh, còn
phim là của anh" -ông nói. Nhưng ông có hứa, nếu hoàn thành
xong cuốn tiểu thuyết mới, từ tháng Chín ông sẽ ở cạnh tôi. Ðiều
này rất quan trọng, vì nếu ông ở cạnh tôi, chúng tôi sẽ cố gắng
không phạm những lỗi lầm mà những bộ phim về Holocaust hay mắc
phải.
Ông
nghĩ đến những lỗi lầm nào?
Ví dụ, đừng
như những người khác, chúng tôi trở nên quá uỷ mị. Tất nhiên đây
là một vấn đề phức tạp, vì thiếu cảm xúc không làm được bộ
phim này. Mặc dù nhiều người cho rằng cuốn tiểu thuyết lạnh
lùng, tôi thấy trái lại thì có. Rồi một trong những sai lầm
hay mắc là trạng thái sức khoẻ của những người trong trại giam
hầu như không thay đổi. Tôi lại muốn miêu tả sự suy sụp sức
khoẻ của những tù nhân. Tiếp theo là sự bị ngược đãi, sự cay
đắng, tất cả những thứ làm cuộc sống được gọi là của con người
hoàn toàn biến mất, chỉ có cảm giác đang đến gần cái chết, mà
có lúc chú bé đã cảm thấy được.
Ðiều đó chỉ có thể thấy trong các phim tài
liệu.
Tôi chưa
biết sẽ bằng cách nào, nhưng chắc chắn tôi sẽ sử dụng cả phim
tài liệu, tôi sẽ lồng vào phim. Bởi vì đúng là trước tiên con
người biết về Holocaust qua phim tài liệu, và ở mức độ nhất định
nào đấy đó là sự miêu tả chân thực nhất. Bằng một cách nào đó,
tôi cần phải "lưu trữ" lại nhân vật chú bé vào những thước
phim tài liệu.
Ta cần
phải nghĩ đến những kỹ xảo máy tính phức tạp nào đó?
Ðúng thế.
Ðiều cơ bản là chúng tôi sẽ cố gắng đạt đến điểm đỉnh của câu
chuyện -khi chú bé chỉ còn là một cái đầu vắt lủng lẳng xuống
qua vai một người nào đấy, mang đến một nơi nào đấy. Nhưng tôi
sẽ không làm sự miêu tả thành cảnh tượng khủng khiếp, vì như
tôi đã nói, đấy không phải là điều cơ bản. Chúng ta sẽ chỉ
nhìn thấy cái gì mà chú bé thấy. Còn chú thì lại không muốn
nhìn thấy hết. Và thật đáng ngạc nhiên, nếu có thể yêu thích
được một cái gì đó trong thế giới ấy. Ví dụ một bát xúp và chờ
đợi được ngửi thấy mùi của nó.
Những ai sẽ là người cộng tác quan trọng nhất
đối với ông? Ví dụ ai sẽ là người quay phim Không số phận?
Tôi ngày
càng nghĩ nhiều đến một nhà quay phim, và tôi biết là người đó
cũng có ý tưởng về phim này Nhưng tôi chưa muốn nêu tên người
đó.
Có một quảng cáo bằng tiếng Anh trong phòng
thu âm nêu tên một nhà viết nhạc cho phim là Ennio Morricone...
Tôi rất
hy vọng là Morricone sẽ viết nhạc phim trước cho chúng tôi, để
tôi có thể sử dụng như trong phim Malena. Suy nghĩ và dựng
phim trên nền nhạc, điều đó cũng xác định cả từng động tác của
máy quay phim. Nhưng tôi cũng đã từng đọc ở đâu đó, là ngôn
ngữ duy nhất của Holocaust chính là sự im lặng. Ðiều ấy cũng
tuyệt đẹp vì đúng như vậy. Và vì thế, chúng ta cũng sẽ im lặng
trong nhiều đoạn. Imre có lần đã nói, trong sự miêu tả
Holocaust người ta trả lời nhiều quá, mặc dù cấm được phép
trả lời. Hay nhất là ta dừng lại trong sự bay bổng của một
hình ảnh thường xuyên nào đấy, khi giữa chừng ta đang ở một
góc của tâm hồn.
Ngôn ngữ và linh hồn của phim sẽ tiêu biểu cho
một bộ phim Hungari chứ, hay lại giống như các phim của Szabó
István chủ yếu mang tính chất đặc thù của Ðông Âu?
Tôi làm
phim bằng tiếng Hung, bằng sự suy nghĩ của một người Hung.
Thực ra lúc đầu tôi cũng đã nghĩ đến tiếng Anh, nhưng rồi tôi
vỡ lẽ điều ấy không thể làm được. Bởi vì trong trại tập trung,
ai nói tiếng của người ấy, có một sự rối loạn ngôn ngữ ngự trị.
Theo những người sống sót kể lại, ở đó hình thành một thứ ngôn
ngữ hỗn loạn không thể hiểu được, điều mà từ trước tới nay, người
ta chưa diễn tả. Ðấy, cần phải diễn tả điều ấy. Và còn một điều
nữa vô cùng quan trọng, mà chưa phim nào nói đến là khi một người
nào đó bị bắt vào trại, thì đã từ lâu anh ta đã là một hiện tượng
Holocaust (nghĩa là đã bị bài xích Do thái-N.D) và ở các sở cảnh
sát Hung cũng đang truy nã. Nghĩa là bộ máy hành chính Hung
cũng đã dự phần vào hiện tượng Holocaust với những luật lệ
riêng của nó.
Sau giải Nobel nổi lên một vấn đề là cách nhận
thức về Holocaust trong tác phẩm khiến ngay cả những kẻ sống
sót cũng nhiều người bất bình. Theo quan điểm của cuốn tiểu
thuyết, đây không phải một hiện tượng đã từng, và chỉ một lần
xảy ra, trái lại chúng ta đang sống trong sự tiếp diễn của nó.
Theo tôi Không
số phận bị rất rất nhiều hiểu lầm.Và tất nhiên nhiều người
cũng chưa hề đọc nó. Ví dụ bọn trẻ đến để dự tuyển diễn viên
đều có một hiểu biết nông cạn, hời hợt về các vấn đề, vì chủ
yếu chúng chỉ được nghe bố mẹ ông bà kể lại. Phần lớn chúng
đều bảo đây là một câu chuyện của chiến tranh thế giới thứ hai,
về một cậu bé bị thiếu thốn đến cơ cực. Mặc dù việc BẮT ÐI một
người nào đó vừa xuống khỏi ôtô buýt là việc có thể xảy ra
ngay ngày nay, ở bất kỳ nơi nào, bất kỳ lúc nào. Chừng đó giá
trị của cuốn tiểu thuyết vẫn còn. Theo tôi, trong những thời
điểm này thế giới đang đi về những hướng rất tồi tệ. Viễn cảnh
của chúng ta không có gì tươi sáng. Và sẽ không có gì thay đổi
chừng nào một câu chuyện như thế vẫn đọng lại trong tôi.
Kertêsz Imre đã viết, chú bé chợt nhận ra bất kỳ lúc nào chú
cũng có thể bị bắn vỡ sọ. Một người nào đó hỏi tôi, thông điệp
của bộ phim là gì. Lúc đó tôi chợt nhớ ra là trong thâm tâm
người ta luôn chuẩn bị cho một cái gì xấu xảy ra. Xin mời hãy
chuẩn bị, vì thế giới này cũng không tốt đẹp hơn. Và tìm ra
một cách thích ứng, một kỹ thuật cho tâm hồn, để có thể tồn
tại được -đấy là điều nhân vật của Không số phận muốn
nhắn gửi.
Chắc chắn ông nhận một trách nhiệm khác hẳn
so với trách nhiệm một người quay phim mà ông đã từng quen làm.
Ông có cảm thấy gánh nặng nhiều hơn không?
Có. Nhưng điều này
tốt thôi. Tôi đã tham gia hết mình vào những bộ phim tôi quay
-nhất là trong nước- nên thực ra tôi không cảm thấy gánh nặng
nhiều hơn. Ðơn giản là tôi vui mừng, vì có nhiều việc, và
được tự quyết định trong tất cả. Thực ra từ lâu tôi cũng tự
quyết định, khi như một người quay phim tôi nhìn rõ nhất cái
gì xảy ra trên một khuôn mặt, người ta luôn hỏi tôi trước tiên,
là thấy thế nào. Giờ đây tôi cũng sống trong những thực hành
ấy.
Ông có cảm thấy sự cản trở trong nước, khi
một sự tài trợ lớn như thế so với hàng loạt phim rẻ hơn, và cả
về mặt nghề nghiệp, ông bị người khác ghen tỵ?
Tôi biết là có
những sự cản trở, và sẽ có nữa. Nhưng trong thời điểm này
không ai làm gì tôi. Họ để cho tôi làm việc. Ðối với tôi điều
quan trọng hơn là phim đựợc nhiều sự cổ vũ. Ví dụ ở Mỹ nhiều
người yêu mến phim của tôi, trước tiên không phải vì cá nhân
tôi, mà chính vì những bộ phim ấy.
(Nguồn: nguyên bản
tiếng Hung, tạp chí Thế giới điện ảnh, Budapest,
6/2003, đầu đề của talawas)
© 2003 talawas
Nguyễn Hồng
Nhung dịch
|
   
|