|
|
Lời giới thiệu
Tháng 8/1957, Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam - đứng đầu là Chủ tịch Hồ
Chí Minh – đã có chuyến thăm hữu nghị CHND Hungary trong vòng 5 ngày.
Đây là chuyến thăm Hungary đầu tiên của một vị nguyên thủ quốc gia Việt
Nam và cũng phải chờ đến 47 năm sau, mới có một chuyến thăm kế
tiếp (của Chủ tịch Trần Đức Lương).
Thời
điểm 1957 rất quan trọng trong lịch sử hiện đại Hungary: 1 năm sau cuộc
chính biến đau thương 1956, Đảng và Chính phủ Hungary thời ấy phải hết
sức nỗ lực để hàn gắn những vết thương lòng, mở rộng dân chủ trong nội
bộ đảng và trong xã hội, đồng thời, tiến hành công cuộc hòa giải dân
tộc ở phạm vi rộng.
Trong
bối cảnh ấy, chuyến thăm của Chủ tịch Hồ Chí Minh - lãnh tụ một đất
nước vừa giành được hòa bình trong cuộc kháng chiến trường kỳ đầy gian
nan, thử thách đã phải đối mặt với cảnh chia cắt, phân ly - đã để lại
nhiều dư âm rất đẹp đẽ trong lòng giới lãnh đạo và người dân nước bạn,
và đặt nền móng cho mối quan hệ hữu nghị đa dạng, luôn phát triển, đã
trở thành truyền thống giữa hai đất nước Việt Nam - Hungary.
Là
một trong số những người Hungary có dịp tiếp xúc với Hồ Chủ tịch trong
sự kiện lịch sử cách đây hơn nửa thế kỷ, tác giả hồi tưởng sau đây - TS
Thủy lợi Kovács Lajos - khi ấy là một kỹ sư, một cây bút nghiệp dư của
tờ "báo tường" tại Nhà máy Liên hợp Bóng đèn (Egyesült Izzó Gyár), một
"thành trì" nổi tiếng, niềm tự hào của công nghiệp điện tử Hungary một
thuở.
Kỷ
niệm sâu đậm trong dịp gặp gỡ với Bác Hồ đã khiến ông rất có thiện cảm
và yêu mến đất nước, con người Việt Nam,
ngay cả khi ông đã chuyển sang làm việc và định cư tại CHLB Đức.
Trích
đoạn sau đây được rút trong hồi ký của ông (Chương 4: "Phóng viên
truyền hình vụng về"). Các ghi chú là của người dịch.
|
Nô
nức đón phái đoàn Việt Nam
Sau
đó ít lâu, tôi có dịp được gặp gỡ Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ huyền thoại
của cuộc chiến tranh giành độc lập của Việt Nam – ông là nhà ngoại giao
nước ngoài đầu tiên sang thăm Hungary sau cuộc cách mạng. Chương trình
để vị chủ tịch tới thăm một nhà máy lại liên quan đến Liên hợp Bóng
đèn, chí ít là mọi người đã gợi ý cho ông như vậy, vì đây là một cơ sở
có trật tự, sạch sẽ và Việt Nam
thì có quan tâm tới các thiết bị điện tử. (...)
Tôi
được nhận chương trình lễ tân gồm các nội dung: đoàn đại biểu Việt Nam
muốn dừng chân tại đâu vài phút, phân xưởng nào sẽ là địa điểm chính
của chuyến thăm, nơi Hồ Chí Minh sẽ bắt tay công nhân. Tiếc là bản "kế
hoạch đi đường" này chỉ được trao vào tay tôi hai ngày trước chuyến
thăm, do đó tôi không còn nhiều thời gian để chuẩn bị cho tỉ mỉ và cụ
thể.
|

|
|
Tựa đề song ngữ trang
trọng trên trang nhất của nhật báo "Tự do Nhân dân" (cơ quan ngôn luận
của Đảng Cộng sản Hungary):
Cư dân Budapest
nồng hậu chào đón đồng chí Hồ Chí Minh. (Ảnh
tư liệu do dịch giả cung cấp)
|
Dầu sao đi nữa, tôi cũng tự làm cho mình một dàn ý để có thể quay cảnh
Bác Hồ vẫy tay chào tại địa điểm này và cũng đến kịp chỗ khác, khi Bác
đến nơi trong tiếng hô muôn năm của quần chúng. (...)
Khi
ấy ngành truyền hình Hungary
mới còn phôi thai, vì hàng ngày mới chỉ có một chương trình thời sự,
vào 7h tối, mà cũng chỉ là phát thử nghiệm. Tuy nhiên, ngay từ dạo đó,
những sự kiện ngoại giao như chuyến thăm của phái đoàn Việt Nam
cũng đã được quay thành "chương trình đặc biệt". Chuyến thăm tại Nhà
máy Liên hợp Bóng đèn của đoàn Việt Nam được coi là đặc biệt quan trọng
và phóng sự truyền hình được coi là có "giá trị chính trị" lớn... (...)
Tất
cả các đường dây điện thoại của chúng tôi (có 6 đường) gần như ganh đua
nhau trong quá trình chuyển các bài tường thuật liên tiếp. Khi ấy, Ban
biên tập giống một "phiên chợ Ba Tư" thì đúng hơn, ai nấy đều nói cười,
nhộn nhịp. Tiếc là trong thời gian đón đoàn, tôi không có thêm được một
cánh tay, để có thể cùng một lúc làm nhiều việc. (...)
Vị
chủ tịch và ấn tượng về nhà mẫu giáo Hungary
Hoàn
cảnh lúc đó đã khiến tôi hoàn toàn như trong trạng thái lên đồng, nhưng
đỉnh cao ngày hôm ấy đối với tôi, là cuộc gặp gỡ trực tiếp với Chủ tịch
Hồ Chí Minh, khi thay mặt tờ "Báo Bóng đèn", tôi được đặt mấy câu hỏi
cho ông.
Tôi
chỉ hổ thẹn vì kiến thức Pháp ngữ có được từ những năm trung học thật
chẳng ra làm sao so với thứ tiếng Pháp tuyệt hảo kiểu Sorbonne của Ông
Cụ. Sau khi ậm ọe ra được mấy câu đầu, tôi cảm thấy như bị ai chặn
họng. May cho tôi, Bác Hồ là người giản dị và cởi mở, ông trả lời tôi
như thể chúng tôi đã là những bạn cũ, cho dù... ông là người đứng đầu
nước Việt Nam
kia mà!
Tôi
hỏi: "Thưa đồng chí Hồ Chí Minh! Đồng chí có thích nhà máy của
chúng tôi không? Điều gì khiến đồng chí có ấn tượng nhất trong chuyến
thăm quan nhà máy?"
|

|
|
Chủ tịch Hồ Chí Minh
(1967).
Ảnh: Pálfai Gábor - phóng viên
nhiếp ảnh, trưởng BBT ảnh và trưởng Ban Lưu trữ ảnh của Hãng Thông tấn Hungary
MTI
|
Mỉm
cười, Chủ tịch Hồ Chí Minh đáp: "Anh bạn trẻ thân mến của tôi,
tất cả những gì tôi đã thấy tại Nhà máy Liên hợp Bóng đèn đều rất thú
vị, tôi cảm thấy dễ chịu tại đất nước của các bạn và tất nhiên, tại nhà
máy của các bạn, nơi tôi được nhận tình thương mến của mọi người, vì cư
dân đất nước này hạnh phúc. Và tôi tin rằng đây là sự thực, vì
nhân dân Hungary đã trải qua những kinh hoàng của chiến tranh, chứ
không như chúng tôi, Việt Nam.
Được
tham quan các phân xưởng và trò chuyện với những công nhân không đói
khát và không phải sợ hãi trước những trận bom, tất cả đều thuộc về một
ấn tượng tuyệt vời sẽ theo tôi về quê hương Việt Nam
sau chuyến thăm này.
Tuy
nhiên, tôi thích nhất nhà mẫu giáo của cơ sở Tungstram. Tất cả các cháu
nhỏ ở đấy đều cởi mở và hạnh phúc, và điều quan trọng hơn thế nữa, các
cháu đều khỏe mạnh, cũng như chúng ta mong muốn rằng con cháu chúng ta
và tất cả các cháu trên thế giới này đều phải được như vậy.
Có
điều, tôi cảm thấy rằng, điều quan trọng nhất mà tôi được thấy và được
cảm nhận trong chuyến đi ngắn ngày này, là tình thương yêu và đỡ đần
các cháu nhỏ mà các bạn đã thể hiện, vì các cháu sẽ trở thành những
công nhân, nhà khoa học và chính khách của ngày mai, nói cách khác, các
cháu sẽ là nước Hungary của tương lai".
Tôi
đã tận dụng hết những khả năng ngắn ngủi của cuộc phỏng vấn. Các nhà tổ
chức lễ tân đưa Ông Cụ đi tiếp vì đã đến giờ ăn trưa và chương trình
thăm Budapest
vào buổi chiều của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn tiếp diễn. Thành thử, không
thể chậm một phút!
Những
lời nói trên đây, và phong cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khắc sâu
trong tâm khảm tôi, không bao giờ quên - hình ảnh con người vĩ đại này
sống trong tôi như một biểu tượng vĩnh cửu của tình yêu nước.
Câu
chuyện cổ trong buổi sinh hoạt đảng
Chiều
hôm ấy, những kiến thức trước đây của tôi về phương Đông đã được mở
rộng với một trải nghiệm đặc biệt. Chủ tịch Hồ Chí Minh, con người đứng
tuổi ấy, sau những lời chào hỏi và ngợi ca thường lệ, đứng lên phát
biểu. (...)
Chủ
tịch Hồ Chí Minh thuật lại một chuyện cổ Đông Nam Á. Đến nay, tôi vẫn
nhớ rõ câu chuyện, đơn giản mà rất đáng phải học hỏi. Nhà giáo dục xuất
chúng ấy không hề nhắc đến từ "cộng sản" lần nào, nhưng câu chuyện có ý
nghĩa hơn nhiều so với những bài diễn văn rỗng tuếch.
|

|
|
Bác Hồ trong mắt
người Hungary.
Bức tranh này do chính tác giả Kovács Lajos vẽ. (Ảnh do dịch
giả cung cấp)
|
Câu
chuyện như sau: "Một bận, một người đàn ông xuất xứ từ một
dòng họ danh giá muốn đi thuyền qua con sông lớn. Khi đã đến giữa dòng,
anh ta lỡ tay để rơi thanh gươm xuống sông. Anh ta vội vàng đánh dấu ở
mạn thuyền, nơi mà từ đó thanh gươm đã bị rơi. Sau khi đã xong xuôi,
anh ta mới thả neo và nói: "Gươm ta rơi ở chỗ này
đây! ".
Thế
rồi, nhân vật của chúng lặn xuống tìm thanh gươm bị mất ở chỗ mà anh ta
đã đánh dấu lên mạn thuyền. Anh ta cứ tìm, tìm mãi, nhưng không thấy,
vô hiệu. Có gì lạ đâu, vì trong khi anh ta khắc dấu trên mạn thuyền thì
sông vẫn chảy và vẫn cuốn con thuyền theo nó.
Ngày
nay, nếu ai đó tìm thanh gươm bị mất theo cách ấy, chúng ta có thể cho
rằng anh ta bị điên. Quả vậy, nhưng
cũng là như thế, khi các lãnh đạo muốn trị nước bằng những luật lệ và
phương pháp đã quá lỗi thời. Thời gian trôi đi cũng như những cơn sóng
trên sông, nhưng "thanh
gươm" - những luật lệ - thì còn nguyên tại chỗ.
Đúng
thế, một ban lãnh đạo như vậy sẽ gặp phải lắm vấn đề và họ có làm gì đi
nữa cũng vô hiệu, họ không thể tìm lại được "thanh
gươm bị đánh mất". (*)
Kết
thúc bài phát biểu, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhẹ nhàng gật đầu,
ông bước khỏi bục diễn giả và mỉm cười ngồi lại về chỗ của mình.
Cử
tọa Hungary
không hiểu ngay câu chuyện này, họ chưa quen với cách diễn đạt mang
tính tượng trưng (...) – vì vậy, chỉ sau một vài giây im lặng, những
tràng pháo tay mới vang lên.
Bỏ
qua mọi thứ lễ nghĩa nhưng vẫn khiến người khác phải kính trọng, con
người ít lời, thông tuệ ấy có một tính cách rất lôi cuốn. Tôi đã hiểu
mối quan hệ giữa câu chuyện mang tính tượng trưng của ông và hoàn cảnh
hiện tại. Và ngày hôm đó đã đi vào tâm trí của tôi như một trong những
kỷ niệm thật đẹp của đời tôi.
Thông
điệp bài phát biểu của ông đã ngấm trong tôi. Dân tộc Việt Nam phải có
quyền được hưởng tự do và độc lập vì thời của những luật lệ đã lỗi thời
– thời thuộc địa – đã đi vào quá khứ như thanh gươm bị thất lạc trong
dòng nước, cho dù người ta có muốn dùng một quân đội như thế nào đi nữa
để cưỡng bức họ.
(*)
Ở đây, Chủ tịch Hồ Chí Minh muốn nhắc đến một câu chuyện cổ trong sách
"Lã Thị Xuân Thu" của Lã Bất Vi đời Tần, được thuật lại trong "Cổ học
Tinh hoa” của hai tác giả Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc và Từ An Trần Lê Nhân
với tựa đề "Đánh dấu thuyền tìm gươm”.
Theo
TuanVietnam.Net
|